rượu vang Pháp

Rượu vang Pháp

Xem thêm tất cả các loại vang Pháphttps://thinhvang.com/danh-muc/vang-phap


Tìm hiểu về rượu vang Pháp

Pháp không chỉ là quốc gia sản xuất rượu vang nổi tiếng nhất trên thế giới, mà họ còn có nền văn hóa vang vô cùng phong phú và giàu lịch sử. Rượu vang Pháp nổi tiếng đến mức hầu như mọi nhà sản xuất rượu từ khắp nơi đều tìm thấy ý tưởng, cảm hứng và động lực từ các loại rượu vang của Pháp.

Giới thiệu chung


Pháp là nhà lãnh đạo của thế giới rượu vang trong nhiều thế kỷ nay. Họ đứng đầu về sản lượng tiêu thụ, và trong nhiều năm liền, đứng đầu về sản lượng sản xuất rượu vang. Về mặt chất lượng, những loại rượu vang đỏ, vang trắng, vang sủi và cả vang ngọt đẳng cấp nhất, được đánh giá cao nhất đều đến từ Pháp. Nước Pháp có rất nhiều lợi thế trong việc sản xuất rượu vang chất lượng cao, do họ sở hữu rất nhiều vùng đất trồng có đặc tính độc đáo, nhiều giống nho xuất sắc, cùng với nghệ thuật làm rượu vang tích luỹ qua nhiều thế kỷ.

Dù cho bạn thích uống loại rượu vang nào đi nữa – Úc, New Zealand, Tây Ban Nha, hay Ý – gần như chắc chắn hương vị của chúng đều bị ảnh hưởng bởi các loại rượu vang Pháp. Chẳng hạn, chính người Pháp là tác giả của ý tưởng ủ rượu vang trong các thùng gỗ sồi, và hầu hết các loại nho thường thấy trong các chai rượu vang Tân Thế Giới  – chẳng hạn như ChardonnayCabernet Sauvignon, Merlot, Syrah, và Sauvignon Blanc – đều có gốc gác từ Pháp.

Nhiều người khẳng định rằng rượu vang Pháp là những loại rượu vang ngon nhất thế giới, mặc dù thực tế không phải hoàn toàn đơn giản như vậy. Những loại rượu vang Pháp ở đẳng cấp cao nhất đều có sự tinh tế, phức tạp và tiềm năng để cải thiện chất lượng theo thời gian, điều đó khiến chúng rất khó bị đánh bại. Tuy thế, cũng ngày càng có nhiều loại rượu vang các nước khác đang dần đuổi kịp vang Pháp về chất lượng. Hơn nữa, hương vị cổ điển của rượu vang Pháp đôi khi hơi khó uống hơn so với các loại rượu vang cùng loại của Tân Thế Giới. Mặc dù vậy, ngày nay thậm chí những vùng rượu vang cổ điển nhất của Pháp cũng đang sản xuất các loại rượu vang tươi trẻ và đậm vị hoa quả hơn nhiều so với trước đây.

Hệ thống tên gọi và phân loại


Hệ thống phân loại chính thức rượu vang Pháp chia các loại rượu của nước này vào một trong các loại sau:

Vin de Table (VDT):  Các loại rượu vang với tên gọi này phải được sản xuất ở Pháp và ghi tên nhà sản xuất trên nhãn. Vin de Table (hay rượu vang bàn) có thể được làm từ bất kỳ vườn nho hoặc giống nho nào ở Pháp. Theo luật, rượu vang bàn không cần phải liệt kê giống nho, niên vụ, nơi trồng, phương pháp sản xuất trên nhãn. Cũng không có hạn chế nào áp đặt lên giống nho, các kĩ thuật quản lý niên vụ, quy trình sản xuất đối với các loại rượu vang này.

Vins Sans Indication Geographique (VSIG): là phân loại mới cho các loại rượu vang Vin de Table. Rượu vang VISG được phép ghi tên nước sản xuất (Pháp) trên nhãn chai nhưng không ghi cụ thể các thông tin về giống nho, niên vụ, phân loại hay khu vực sản xuất.

Vin de Pays (VDP): Các loại rượu vang sử dụng tên gọi Vin de Pays phải được sản xuất từ ​​một vùng trồng nho (lớn) cụ thể, đồng thời chúng cũng ghi tên nhà sản xuất và nước Pháp trên nhãn. Vin de Pays (rượu vang vùng) cho phép nhà sản xuất đưa thêm nhiều thông tin lên nhãn, bao gồm cả khu vực sản xuất rượu vang. Có rất ít hạn chế trong việc sản xuất các loại rượu vang Vin de Pays.

Vin Delimite de Qualite Superieure (VDQS): hiếm khi chúng ta còn thấy phân loại này. Chỉ có không tới 1% các loại rượu vang Pháp là còn ghi kí hiệu VDQS trên nhãn. Phân loại VDQS gần giống như phân loại phổ biến nhất AOC, tuy nhiên ít hạn chế hơn trong các quy tắc và quy định đối với giống nho, vùng nho và kỹ thuật sản xuất. Các loại rượu vang VDQS có thể coi như được sản xuất từ ​​một khu vực được công nhận, nhưng chưa được AOC phê chuẩn.

Appellation d’Origine Controlee (AOC): đây là phân loại phổ biến nhất ở Pháp, chiếm 53,4% tổng số các loại rượu vang Pháp. Hiện nay, có hơn 450 nhãn AOC riêng biệt đang được sử dụng trên toàn nước Pháp. Quy định về phân loại AOC được trình bày chi tiết hơn ở dưới đây:

Phân loại AOC của rượu vang Pháp

Một chai rượu vang Pháp thuộc phân loại AOC
Một chai rượu vang Pháp thuộc phân loại AOC vùng Haut-Medoc

Có một loạt các quy tắc và quy định nhà sản xuất cần phải tuân theo để được phân loại là rượu vang AOC (tạm dịch: rượu vang có chứng nhận nguồn gốc). Điều này bao gồm các hạn chế đối với khu vực địa chất cụ thể nơi nho được trồng và nơi rượu vang được tạo ra; cùng với đó là các giống nho được phép trồng trong mỗi vườn nho.

Ngoài ra còn có các quy định về những phương pháp sản xuất cụ thể nào được phép thực hiện, nồng độ cồn tối thiểu của rượu vang và sản lượng thu hoạch tối đa, tuổi đời cây nho và mật độ trồng nho. Thêm vào đó còn có các quy tắc về việc thu hoạch và các kỹ thuật lên men tại chỗ, cùng với những quy định hạn chế về nơi đặt các hầm chứa rượu.

Trong một số trường hợp, các nhà sản xuất được miễn quy định về địa điểm đặt hầm chứa rượu hoặc một vài quy định khác. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất phải luôn được đảm bảo, đó là, những loại rượu vang chất lượng cao phải được sản xuất từ những vườn nho có sản lượng thấp hơn và có nồng độ cồn cao hơn so với tiêu chuẩn tối thiểu mà luật AOC cho phép. Trên thực tế, hầu hết các tiêu chuẩn bắt buộc của phân loại AOC đều dễ dàng vượt qua bởi tất cả các nhà sản xuất rượu vang nghiêm túc.

Địa lí và khí hậu


Pháp không có vùng độc quyền về sản xuất rượu vang chất lượng cao, nhưng vị trí địa lý của Pháp cho phép họ làm ra nhiều loại rượu vang ngon từ các giống nho khác nhau với độ cân bằng rất tốt giữa lượng đường và axit. Các vùng rượu vang của Pháp nằm giữa vĩ độ 42 và vĩ độ 49.5, nhờ đó họ có hai môi trường thích hợp nhất cho việc trồng nho. Ở phía Nam, khí hậu biển Địa Trung Hải giúp trái nho chín đủ, nhưng không quá nhanh. Điều này giúp trái nho có đủ thời gian để hình thành các hợp chất hương vị hấp dẫn bên trong. Ở phía Tây, các vĩ độ tương đối cao được điều hoà bởi ảnh hưởng của dòng hải lưu Gulf Stream biển Đại Tây Dương. Ở phía Đông, hàng thế kỷ canh tác trồng nho đã thiết lập ở đây mối liên kết hoàn hảo giữa giống nho và đất trồng (terroir) trong điều kiện khí hậu lục địa của các vùng Burgundy, Alsace, và Champagne.

Pháp cũng có nhiều loại đất trồng khác nhau, những loại đất cực kì phù hợp và được ngưỡng mộ trong lĩnh vực trồng nho. Ngày nay, những vùng trồng nho của Pháp chủ yếu tập trung ở phía Nam, nhưng ở các vùng khác cũng đều có các vườn nho, ngoại trừ các khu vực núi cao và nhiều mây (chẳng hạn khu vực núi Alpine phía Đông Nam).

Các giống nho


Cứ khoảng mỗi thập kỷ, Pháp lại tiến hành một cuộc điều tra nông nghiệp toàn diện. Cuộc điều tra gần đây nhất được tiến hành vào năm 2000 và các thông tin được xuất bản vào năm 2002.

Carignan là giống nho được trồng nhiều nhất ở Pháp trong nhiều thập kỷ, nhờ sự phổ biến ở vùng rượu vang lớn nhất cả nước, Languedoc-Roussillon. Nhưng đến đầu thế kỷ 20, Merlot đã chiếm vị trí này với tổng số 101,000 hecta đất trồng. GrenacheCarignan xếp thứ hai với diện tích trồng gần tương đương nhau, 95,700 hecta. Trong khi đó, Ugni Blanc là giống nho được trồng phổ biến thứ tư ở Pháp với diện tích là 90,000 hecta. Đứng thứ năm và thứ sáu trong số các giống nho trồng nhiều nhất là các giống nho Cabernet SauvignonSyrah, với diện tích trồng kém xa, lần lượt là 53,400 hecta và 50,700 hecta. Hai giống nho phổ biến tiếp theo là ChardonnayCabernet Franc với chỉ hơn 36,000 hecta đất trồng mỗi loại.

Các giống nho lai, từng được trồng rộng rãi vào giữa thế kỷ 20, ngày nay chỉ còn là một ký ức xa xôi, mặc dù vẫn còn hơn 2.000 hecta Baco Blanc ở vùng Gascony. Ngoài ra, vẫn còn 9,000 hecta nho Aramon – đây không phải là một giống nho lai mà là một loại nho đỏ chất lượng rất kém, từng thống trị các vườn nho của vùng Languedoc trước khi Carignan chiếm lấy vị trí của nó.

Một trong những thế mạnh của Pháp là kho tàng vô giá về các giống nho địa phương truyền thống. Chúng có thể là những giống nho từng được nhập khẩu như kết quả của những quá trình chuyển giao quyền lực chính trị (hầu hết các giống đỏ được trồng nhiều nhất ở Pháp có nguồn gốc từ Tây Ban Nha), hay chúng cũng có thể là các giống nho bản địa vẫn còn thấy ở vùng Tây Nam nước Pháp với số lượng hạn chế. Ở Pháp vẫn có hơn 100 giống nho khác nhau được trồng với một số lượng đáng kể. Dù tính đa dạng của chúng không thể so được với Ý, nhưng chúng vẫn góp phần khơi dậy niềm hứng thú của người dân với các loại rượu vang làm từ những giống nho xưa cũ.

Nghề trồng nho


Hầu hết các vườn nho ở Pháp đều mang nét đặc trưng Pháp rất dễ nhận ra. Với lượng mưa ổn định và nguồn cung cấp nước ngầm, miền bắc nước Pháp có mật độ trồng nho cao nhất trên thế giới, với khoảng 13.000 cây / hecta. Các cây nho thường được trồng gọn gàng, được uốn thấp bằng các giàn uốn. Việc tỉa lá trong quá trình trồng trọt diễn ra tương đối phổ biến. Những người trồng nho Pháp nói chung đã có hàng thế kỷ tìm tòi, học hỏi và kết hợp các phương pháp sản xuất sao cho phù hợp với điều kiện khí hậu thổ nhưỡng địa phương. Mặc dù thế, từ đầu thế kỷ 20, nhiều loại địa hình ít phù hợp hơn vẫn được canh tác nhằm mục đích mở rộng các khu vực cổ điển.

Việc tưới tiêu thường không cần thiết ở những địa phương phía Bắc và phía Tây nước Pháp, còn ở phía Nam lại thường bị kiểm soát một cách rất nghiêm ngặt. Khí hậu tương đối ẩm ướt ở phía Tây nước Pháp đồng nghĩa với việc nông dân phải thường xuyên phun thuốc diệt các bệnh nấm mốc ở các vườn nho.

Trong những năm đầu thập kỷ 90, nhiều người bày tỏ mối lo ngại về việc sử dụng các hóa chất nông nghiệp ở nhiều vùng rượu vang Pháp, đặc biệt là vùng Burgundy, nơi mà nghề trồng nho hữu cơ đang ngày càng phổ biến. Các nguy cơ thiên tai phổ biến khác là băng giá ở phía Bắc, mưa đá ở vùng Burgundy và hạn hán ở phía Nam.

Sản lượng thu hoạch mỗi mùa có thể thay đổi đáng kể vì thời tiết trong giai đoạn ra hoa rất khó dự đoán trước. Chẳng hạn, đóng băng từng giết chết một tỷ lệ đáng kể cây nho vào năm 1956, còn sương giá mùa xuân có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến tổng sản lượng quốc gia, như năm 1991. Biến đổi khí hậu đã gây ra tình trạng nhiệt độ cao bất thường và dẫn đến sản lượng mùa vụ thấp vào năm 2003.

Khoa học nghiên cứu về các kỹ thuật canh tác nho ở Pháp rất phát triển. Chúng được phối hợp trên toàn quốc dưới sự bảo trợ của INRA, có trụ sở đặt khắp nơi cả nước. Nhiều người trồng nho trên thế giới coi các vườn ươm của Pháp là nguồn cung cấp cây giống chính cho họ, và đã có nhiều nghiên cứu quan trọng về chọn lọc vô tính nho.

Tuy nhiên, những người trồng nho ở Pháp có lẽ bị quản lý chặt chẽ nhất trên thế giới. Với tất cả các loại vang trừ rượu vang bàn (vin de table), thu hoạch nho chỉ được diễn ra trong những ngày hạn chế bởi quy định hàng năm của khu vực. Sản lượng cũng phải được điều chỉnh ở mức tối thiểu. Năng suất thấp thường được coi là điều kiện tiên quyết nhất đảm bảo cho chất lượng rượu vang. Kể từ cuối những năm 1980, việc tỉa thưa cây trồng đã trở thành tiêu chuẩn cho nhiều nhà sản xuất rượu vang chú trọng đến chất lượng. Trong những năm 1990 bắt đầu xuất hiện các bảng phân loại và kỹ thuật cô đặc, với mục đích sản xuất các loại rượu vang với nồng độ cao nhất có thể. Cơ giới hóa được đưa vào áp dụng ở các vùng rượu vang có thứ hạng thấp vào cuối những năm 1980 và 1990.

Lịch sử rượu vang Pháp


Thời cổ đại

Khoảng 600 năm trước công nguyên, những người Hy Lạp đã định cư ở vùng Massalia (tức Marseilles ngày nay) và mang đến đây các gốc nho và kỹ thuật trồng nho. Dưới con mắt của người Hy Lạp, nơi nào cây ô liu và cây vả mọc được thì ở đó cũng trồng được nho. Do đó việc khai thác thương mại cả ba loại cây này luôn là một nét đặc trưng nông nghiệp của vùng Địa Trung Hải. Rượu vang từ vùng Massalia thậm chí còn được vận chuyển đến cả thành Rome, mặc dù chúng chỉ là những loại vang rẻ tiền với chất lượng rất kém.

Việc trồng nho lan rộng lên phía Bắc nước Pháp. Tới thế kỷ thứ 3 sau công nguyên, chúng đã xuất hiện ở Bordeaux và Burgundy bất chấp việc mùa hè ở đây lạnh và ẩm ướt hơn, không đủ điều kiện cho nho chín hoàn toàn. Tới thế kỷ 6, vùng Loire và Ile-de-France gia nhập danh sách những khu vực trồng nho của Pháp. Tiếng tăm các loại rượu vang từ Gaul (tên gọi trước của Pháp) đã bắt đầu lấn lướt và vượt qua các loại rượu vang từ Rome.

Sau khi đế chế La Mã sụp đổ, Pháp không còn là một tỉnh của La Mã nữa mà bị chia cắt bởi sự xâm lược của người Đức. Ở phía nam khi đó, rượu vang là một phần của đời sống hàng ngày. Nhưng ở Paris và những vùng phía bắc nơi nghề trồng nho không phát triển, chúng lại là những thứ hàng xa xỉ dành riêng cho giới quý tộc. Việc Pháp hoàn toàn trở thành quốc gia Kitô giáo vào cuối thế kỷ 6 đã thúc đẩy nghề trồng và sản xuất rượu vang trên cả nước, do nhu cầu lớn của các nhà thờ cần sử dụng rượu vang trong các lễ thánh.

Thời trung cổ

Các tu viện thường có nhà thờ và vườn nho của riêng họ. Còn những người trồng nho tư nhân thường tuân theo một quy tắc chung thống nhất cả nước. Theo đó, người trồng nho sẽ tiếp cận một chủ sở hữu đất hoang kèm theo đề nghị được trồng nho thay cho ông ta. Vì phải mất khoảng 5 năm những cây nho mới bắt đầu cho quả đầy đủ, trong thời gian đó người trồng nho sẽ chịu trách nhiệm canh tác trên cả vùng đất. Sau đó, một nửa đất sẽ quay trở lại với chủ. Còn những cây nho ở nửa kia sẽ trở thành sở hữu của người trồng nho, với điều kiện họ phải trả một phần lợi tức hàng năm.

Khi giá thành lao động trở nên đắt đỏ hơn, tình hình trở nên thuận lợi cho người trồng nho. Trong suốt thế kỷ 13, chủ sở hữu đất thường không đòi lại một nửa tài sản của mình nữa. Thay vào đó, người trồng nho và hậu duệ của anh ta phải tiếp tục thanh toán các khoản lợi tức mỗi năm. Hệ thống này đã giúp các chủ đất khai khẩn nhiều vùng đất hoang mà không mất chi phí nào. Nhờ đó, rất nhiều vùng trồng nho mới được nhân rộng một cách hiệu quả trong thế kỷ 12 và 13.

Lợi thế của người trồng nho đó là ông ta không phải là một người nô lệ bị bó buộc với mảnh đất, mà là một người tự do được hưởng một phần lớn từ những gì ông ta làm ra. Do đó, ông ta quan tâm đến việc tạo ra những loại rượu vang mà ông ta có thể bán được giá nhất. Tuy nhiên, chủ sở hữu mới là người kiểm soát cuối cùng, người quyết định cách thức và những giống nho được trồng trong vườn của ông ta. Ông ta cũng có quyền chấm dứt hợp đồng và loại bỏ các đợt sản phẩm nếu rượu vang làm ra không đủ tốt.

Vào thời Trung Cổ, rượu vang là sản phẩm xuất khẩu chính của Pháp, và lý do tại sao một số quốc gia thích uống một số loại rượu vang nhất định cũng đến từ thời kỳ này. Người Anh thích uống rượu vang Bordeaux vì vùng này từng bị cai trị bởi Hoàng gia Anh và sau đó trở thành nhà cung cấp rượu vang lớn nhất cho nước Anh.  Người Scotland uống Claret vì họ từng thành lập liên minh với Pháp để chống lại nước Anh. Người Hà Lan có truyền thống mua rượu vang Burgundy vì phía nam Hà Lan là một phần lãnh thổ của Công tước vùng Burgundy, và các tuyến thương mại của Burgundy chủ yếu là vùng đất liền lên phía bắc.

Tuy nhiên, việc vận chuyển các thùng rượu vang bằng gỗ dọc theo những con đường gập ghềnh lại rất khó khăn và tốn kém. Việc một khu vực có thể xuất khẩu mạnh ra bên ngoài hay sản xuất chủ yếu để tiêu thụ tại địa phương phụ thuộc lớn vào việc nó có nằm ở vị trí gần với một con sông hay không, chứ không liên quan nhiều đến chất lượng rượu. Những vùng như Burgundy ít xuất khẩu rượu vang ra bên ngoài, trong khi những vùng gần sông nước như Loire, Ile-de-France lại xuất khẩu rất tốt. Bordeaux, Rouen và La Rochelle là những cảng chủ yếu, nơi các thuyền cỡ lớn vận chuyển rượu vang đi khắp châu Âu.

Thời hiện đại

Những biến động của cuộc Cách Mạng Pháp vào cuối thế kỷ 18 đã tạo ra một số thay đổi quan trọng trong các mô hình sản xuất rượu vang (mặc dù nó đã tạo ra một lớp người tiêu dùng hoàn toàn mới). Cho đến giữa thế kỷ thứ 19, nho được trồng rộng rãi ở Pháp hơn rất nhiều so với ngày nay. Nhiều khu vực hiện nay không còn trồng nho nữa như vùng Côtes d’Auvergne thuộc Massif Central, Paris hay Moselle, trước đây là những vùng rượu vang trù phú.

Khi giao thương được cải thiện, các mô hình buôn bán rượu vang đã thay đổi. Chỉ riêng có khu vực Bordeaux là còn duy trì được một mức độ độc lập đáng kể trong hoạt động kinh doanh, nhờ lợi thế địa lý và các quan hệ giao dịch lâu đời với châu Âu, đầu tiên là Anh và sau đó là Hà Lan.

Vào giữa thế kỷ 19, khi tiêu chuẩn phân loại rượu vang nổi tiếng nhất thế giới (AOC) được chính thức giới thiệu tại một triển lãm tráng lệ ở Paris, các lâu đài lớn (Chateau) của vùng Médoc tận hưởng một khoảng thời gian thịnh vượng, không thể cạnh tranh kéo dài cho đến thập kỷ 1980. Rượu vang tiếp tục là thành phần quan trọng đối với nền kinh tế vùng Burgundy, và rượu vang Pháp đã được công nhận trên toàn thế giới như một biểu tượng của nền văn minh nhân loại. Pháp cũng sản sinh ra một loạt các chuyên gia rượu vang, đi khắp thế giới để truyền bá kiến thức và nền văn hoá rượu vang Pháp. Một sử gia có thể nói rằng một thảm họa xuất hiện để kết thúc thời kỳ vàng son này là điều không thể tránh khỏi.

Trong thực tế, có một loạt các thảm họa nông nghiệp đã xuất hiện, gây nên tác động tàn phá cả về số lượng lẫn chất lượng của rượu vang Pháp. Đầu tiên là bệnh phấn trắng, xuất phát từ những mẫu cây trồng nhập khẩu từ Bắc Mỹ vào thế kỷ 19. Không giống như cây nho châu Âu, hầu hết các cây nho của Mỹ có khả năng kháng loại bệnh này. Do đó, chỉ đến khi được nhập khẩu vào châu Âu thì hiệu ứng của nó, bao gồm việc làm giảm số lượng, chất lượng, và màu sắc, mới được ghi nhận vào năm 1852.

Vụ nho năm 1854 là một thảm hoạ, với sản lượng nho thấp nhất trong hơn 60 năm. Khi các vườn nho Pháp vừa bắt đầu hồi phục, nhờ việc nghiên cứu ra bụi Sulfur, thì người ta lại ghi nhận được một hiện tượng đáng lo ngại: các cây nho suy nhược dần không thể giải thích được rồi sau đó chết. Nguyên nhân hoá ra là từ một loài rệp nhỏ có tên Phyloxera (còn gọi là rệp ăn rễ nho). Loài rệp này đã tàn phá tất cả các vườn nho trên khắp thế giới, nhưng chúng bắt đầu ảnh hưởng đến miền Nam nước Pháp trước tiên, gây ra những sự tàn phá khổng lồ. Vì phylloxera chỉ ảnh hưởng đến rễ của cây nho, nên giải pháp hiệu quả duy nhất đó là ghép các thân nho châu Âu lên các rễ nho có sức kháng thể tốt từ Mỹ.

Nhưng việc nhập khẩu những thực vật mới từ Bắc Mỹ dường như đã mang về thêm hai loại bệnh nguy hiểm khác. Đầu tiên là bệnh đốm lá (downy mildew), gây nên tình trạng sụt giảm về số lượng lẫn chất lượng nho, được phát hiện vào năm  1878 và kéo dài suốt thế kỷ 20. Sau đó là bệnh thối rữa (black rot), được phát hiện vào giữa những năm 1880.

Người Pháp đã phải dựa vào giải pháp trồng những giống nho lai, với một phần gen từ lấy từ nho Mỹ nhằm bảo vệ chống lại những mối nguy hiểm hoàn toàn mới và không lường trước được đối với một trong những di sản quan trọng nhất của nước Pháp. Đầu tiên, sau những tranh cãi gay gắt, các giống nho lai Mỹ đã được trồng. Sau đó, vào đầu thế kỷ 20, những chủng nho được gọi là nho lai Pháp có vị giống như các loại nho Châu Âu đã được phát triển.

Vào cuối thế kỷ 19 đã có một cuộc khủng hoảng về chất lượng rượu vang mà thậm chí nhà khoa học vĩ đại Louis Pasteur cũng được yêu cầu xem xét vấn đề này. Kết quả là đã có một bước tiến lớn trong kỹ thuật sản xuất rượu vang, mà Pháp từ lâu đã luôn dẫn đầu trong nghiên cứu.

Đến cuối thế kỷ 19, vùng đồng bằng Languedoc đã biến thành một công xưởng khổng lồ chuyên sản xuất các loại rượu vang đỏ nhẹ phục vụ tiêu dùng cho khu vực phía Bắc, lúc này có thể tiếp cận dễ dàng nhờ sự ra đời của đường sắt.

Hai cuộc chiến tranh thế giới đã đặt ra yêu cầu bức thiết cho ngành kinh doanh rượu vang Pháp cần phải tổ chức lại. Và kể từ giữa thế kỷ 20, ngành công nghiệp rượu vang Pháp đã trở thành một tổ chức được sắp xếp khoa học và hài hòa nhất trên thế giới, với sự phát triển quyền lực của INAO và sự nhấn mạnh tầm quan trọng của hệ thống APPELLATION CONTROLÉE mà họ chịu trách nhiệm. Những nỗ lực mạnh mẽ và thành công đã được thực hiện nhằm loại bỏ các giống nho lai khỏi các vườn nho của Pháp, và những chương trình đào tạo khoa học tiêu chuẩn được mở ra để cung cấp kiến thức cho hàng ngàn người trồng nho và sản xuất rượu vang Pháp.


Đồ Uống Nhập Khẩu – Rượu Vang Nguyên Thịnh 
Địa chỉ: 135 Trần Hữu Tước, Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội
Điện thoại: +84 93 638 88 31
email: contact@thinhvang.com
Websites:
http://douongnhapkhau.com
https://thinhvang.com
Facebook fanpage: Đồ Uống Nhập Khẩu